Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2013

Tại Sao Tôi Muốn Làm Con Trai (1)


Người phụ nữ nào cũng ít nhất một lần trong đời ước gì mình được sinh ra là con trai và Tôi cũng vậy...

Tôi may mắn được sinh ra trong một gia đình hạnh phúc, tôi lớn lên trong sự chăm sóc yêu thương của Ba Má... Nhưng cũng như những gia đình khác, Ba Má tôi cũng có sự phân biệt đối xử giữa con Trai và con Gái khác nhau. Nhưng mà tôi không phiền lòng vì chuyện đó, tất nhiên, vì bên được ưu ái là tôi (Má tôi cho rằng con Gái lớn lên phải lấy chồng, lo toan, chịu nhiều thiệt thòi... cần được bù đắp lúc còn ở với gia đình, còn ba tôi thì nghĩ là con Gái mong manh yếu đuối hơn nên cần nhẹ nhàng hơn, trong khi con trai cần được đối xử cứng rắn hơn để rèn lyện cá tính....) chưa kể từ nhỏ đến 5 tuổi tôi là con một & đón nhận toàn bộ sự quan tâm của cả nhà. Cho nên bị đối xử "trọng nam khinh nữ" không phải là nguyên nhân khiến tôi thấy làm con trai có gì hay ho.


Em trai ra đời cũng không cho khiến tôi có cảm giác bị "ra rìa", thậm chí Ba tôi lúc sinh thời còn kể rằng một lần đi làm về, thấy tôi đứng khóc nức nở trước cửa nhà hàng xóm vì người ta Lạnh Lùng đóng cửa, không cho tôi vào chơi với em bé của họ thấy tội quá nên Ba Má tôi mới quyết định khi tôi đủ 5 tuổi sẽ cho tôi một đứa em nữa để sau này khỏi cô đơn. (Ngày xưa sanh mổ phải đợi 5 năm mới được có em bé lại)

Quyết định của Ba Má tôi thật tuyệt vời và nhân ái... tuyệt vời vì tôi đã có 01 thằng em để được lên chức chị Hai còn tại sao lại "nhân ái" thì phải trở lại vụ án đứng khóc trước cửa nhà hàng xóm

Người biết rõ chi tiết nhất là Má tôi và Vợ Chồng ông hàng xóm, chuyện cũng dài dòng lắm... túm lại là hồi tôi khoảng 3- 4 tuổi gì đó, nhà hàng xóm sinh được 1 thằng con trai đầu lòng... nó khóc ngoe ngoe cả ngày & nhìn rất thú vị cho nên một con nhóc hay tò mò như tôi không thể không mỗi ngày mò sang tìm hiểu ... và kết quả điều tra rất là kinh thiên động địa: tôi phát hiện ra nó có cái Rô-mi-nê (Vòi nước - tiếng Pháp, do mấy người lớn nói vậy chứ tôi lúc đó nhỏ xíu đâu biết gọi là cái gì !?!) mà tôi thì hổng có. Lúc đó tôi chưa khái niệm gì về việc muốn là con trai hay gái mà chỉ đơn giản là "dư 1 cái thì chắc tốt hơn thiếu 1 cái"


Tôi muốn Má lấy bột nặn cho tôi 1 cái nhưng Má tôi không chịu, vậy là tôi anh dũng tuyên bố tôi sẽ lấy cái kéo may của Má để cắt cái Rô-mi-nê của thằng nhóc về tự gắn vô... (Ặc ặc..). Má tôi và cô hàng xóm cười ngất, hai người thấy tôi thật buồn cười & dễ thương..... nhưng ông hàng xóm thì không nghĩ thế (đàn ông luôn nhạy cảm & phản ứng quá khích với đề tài này). Quá lo sợ cho thằng con trai nối dõi, chẳng những bắt người nhà đóng chặt cửa, ông chồng còn lấy con búp bê Liên Xô thiệt lớn đặt trước cửa phòng em bé để tôi sợ không dám lại gần nữa (không hiểu sao lúc đó tôi lại sợ mấy con búp bê lớn quá trời?)... và Ba tôi đi làm về đã chứng kiến được cái cảnh tôi khóc thảm thiết vì....."cô đơn một mình không có em chơi" ( cây kéo may tổ bố có cán màu đen của Má tôi đã được bà vú đem đi cất cách đó 5 phút rồi.  Haizza...  Đôi khi tôi tự hỏi, nếu biết rõ câu chuyện, không biết lúc mới có em trai, Ba tôi có gửi tôi ..... về quê cho an toàn không? ) Dù sao thì sau khi nghe hứa cam đoan là sẽ có 1 đứa em với đầy đủ Rô-mi-nê cho riêng mình, tôi đã tươi tỉnh trở lại ngay & bỏ qua ý định đột nhập nhà hàng xóm...


Còn về thằng nhóc hàng xóm, sau khi được con búp bê & quyết định "nhân ái" của Ba tôi "cứu đời trai", đã bình an trưởng thành, bây giờ đã là giảng viên ĐH KT, chắc nó chưa bao giờ biết rằng cuộc đời mình đã từng vượt qua những phút giây nguy hiểm đến như vậy...

Lớn hơn 1 chút, tôi đi học mẫu giáo & bắt đầu có đứa bạn thân đầu tiên, 1 thằng nhóc hàng xóm khác, cùng tuổi. Có lẽ là do nó nhẹ vía hay sao đó mà suốt cuộc đời, cho đến tận bây giờ, bạn thân nhất của tôi lúc nào cũng là 1 "thằng".... Nhưng đó cũng không phải lý do tôi muốn làm con trai. Ai cũng biết rằng khi làm bạn thân của 1 "thằng" thì phụ nữ sẽ luôn là người được lợi, huống chi một người thông minh như tôi. Lúc nhỏ, khi chơi trò cổ tích tôi luôn được làm công chúa, hoàng hậu, cô tiên, Bạch Tuyết mà không bị ai dành, lớn lên thì tôi lại tiết kiệm được cả đống tiền tư vấn đài 1088 vì có sẵn mấy thằng bạn "quân sư quạt máy". (Nếu không có tụi nó thì làm sao tôi biết xx% đàn ông thường làm gì khi vợ đi vắng để lên kế hoạch.... ở Nhà, dù sao tôi cũng không thích môn xác suất thống kê ...)


(còn tiếp)






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét