Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013
Đơn Giản Hóa Cuộc Sống: 10 Thứ Cần Giảm Bớt
1- Đồ Đạc
Dọn dẹp và thanh lý đồ đạc của bạn, cương quyết vứt bỏ, cho tặng hoặc bán bớt những thứ không cần thiết. Ít đồ hơn nghĩa là ít tốn thời gian dọn dẹp hơn, không gian rộng rãi hơn...
2- Lịch làm việc/ Thời Gian Biểu
Chúng ta hay tự cho mình là siêu nhân và cố gắng nhồi nhét đủ thứ vào lịch làm việc hàng ngày. Cố gắng làm hết mọi thứ làm ta đuối sức & tiêu cực
3- Các Mục Tiêu Đề Ra
Bị ảnh hưởng bởi các chương trình quảng cáo và các câu chuyện về những người thành công thần kỳ từ bàn tay trắng, chúng ta muốn đạt được mọi thứ "ngay và luôn".... thành công trong công việc kinh doanh đầu tiên, giảm 5 cân ngay lập tức , trở thành ca sĩ vào tuần tới...
Có mục tiêu là điều tốt nhưng đặt ra quá nhiều mục tiêu không thực tế hoặc quá nhiều thứ phải làm cùng 1 lúc khiến bạn bị áp lực nặng nề và thường là chẳng hoàn thành những gì đã đặt ra.
4- Ý Nghĩ tiêu Cực
Ngừng ngay những ý nghĩ tiêu cực về bản thân, cuộc sống & những người xung quanh. Tất nhiên việc nghĩ tốt về mọi thứ không làm thế giới quanh ta tốt đẹp hơn nhưng ít nhất sẽ làm bạn bớt trầm cảm hơn.
5- Nợ nần
Đây là thứ ai cũng muốn giảm bớt. Cách hiệu quả nhất là hạn chế vay mượn ngay từ lúc đầu.
6- Lời Nói
Hãy nhìn vào sự thật, chúng ta nói quá nhiều, tám quá nhiều, cãi cọ tranh luận quá nhiều và ít khi nói những điều cần thiết
7- Chất Hóa Học
Chúng ta đưa vào cơ thể đủ các loại chất hóa học thông qua ăn uống. Giảm bớt các loại thực phẩm chế biến, thực phẩm ăn liền, rượu bia, thuốc lá, bột ngọt, bột nêm... Cố gắng dùng thường xuyên các loại thực phẩm thiên nhiên.
8- Thời gian Trước Màn Hình
Hàng ngày chúng ta mất rất nhiều thời gian để xem tivi, lướt net, chat, chơi game... Hãy nhớ thời gian của bạn là hữu hạn và trong lúc bạn dán mắt vào các loại màn hình thì cuộc sống đã trôi qua.
9- Các Mối Quan Hệ:
Có nhiều mối quan hệ đem lại niềm vui và sự phong phú trong cuộc sống nhưng trong thực tế, cỏ dại & hoa đều mọc trên cùng 1 khu vườn, trách nhiệm của ta là phải nhổ hết cỏ dại, bỏ bớt những bông hoa èo uột để tập trung chăm sóc những bông hoa (mối quan hệ) quý nhất.
10- Các Vai Trò Khác Nhau
Sự tiến bộ khoa học kỹ thuật sản sinh ra các loại máy móc tổng hợp 2 trong, 3 trong 1, thậm chí 10 trong.... và con người cũng thích tự biến mình thành 1 sản phẩm đa chức năng như vậy. Một số người rất tham công tiếc việc (ví dụ như tôi) luôn tự cho mình có thể hoàn thành tốt mọi vai trò: làm mẹ, làm sếp, làm vợ, làm bạn, làm con.... nhưng tôi quên mình không phải siêu nhân và nguyên tắc của cuộc đời luôn luôn là: "được cái này mất cái kia".
Giảm bớt áp lực cho bản thân, sống chậm lại, tập trung vào từng vai trò trong 1 thời điểm, cân bằng cuộc sống là giải pháp tốt cho trạng thái quá tải của bản thân và ta sẽ ngạc nhiên thấy rằng mọi chuyện đều đạt hiệu quả hơn.
52 Tuần Thay Đổi Để Sống Tốt Hơn (tuần 1 - 4)
Bắt Đầu Với 2013
Tôi có một kế hoạch thay đổi để hạnh phúc hơn dành cho bản thân mình. Trong năm 2013 tôi sẽ đơn giản hóa cuộc sống của bản thân, chăm sóc sức khỏe tốt hơn, quan tâm đến gia đình hơn & làm việc khoa học hơn.
Tôi dự định chia thời gian ra làm 52 tuần với các mục tiêu thực hành khác nhau. Mong rằng tôi sẽ theo sát mục tiêu và các thay đổi đã đề ra
52 Tuần - Bắt đầu từ CN ngày 30/12
Tuần 1: Giảm bớt đồ đạc đang sở hữu
Trước khi muốn đem những điều mới & thú vị vào cuộc sống của bạn thì phải dọn dẹp để có chỗ đã, tôi bắt đầu với việc dọn dẹp đồ đạc & nhà kho.
Tôi nghĩ rằng căn nhà hiện tại là đủ rộng cho mọi nhu cầu của cả gia đình nên tuyệt đối sẽ không có thêm nhà kho, phòng chứa, gara nào để cất những thứ ít dùng đến của mình nữa.
Sau khi dọn, số lượng đồ đạc & bàn ghế thải ra chất đầy 1 chiếc xe tải 2t5 (tôi biết rõ điều này vì bà vú đã xin hết chất lên xe chở về quê)
Cuối cùng những gì của tôi đã nằm gọn trong khuôn viên nhà tôi, khu nhà để thờ tự của Má mà bữa giờ tôi mượn sử dụng như cái kho đã có thể dùng để được tiếp khách như công năng ban đầu của nó. Ồ quên, còn bán ve chai được 2 triệu 800 đ nữa chứ.
Vụ này khiến tôi bị dị ứng nặng nề, mặt sưng vù và mắt đau rát đến 4-5 ngày vì bụi. Đợt thanh lý này diễn ra êm đẹp & triệt để vì Sếp đã đi du lịch 5 ngày cùng 3 đứa nhóc. Cám ơn các "chiến hữu" đã "chiến đấu" cùng tôi trong suốt mấy ngày bụi bặm này... Chụt Chụt...
Tuần 2: Khám sức khỏe tổng quát
Trước khi bắt đầu củng cố sức khỏe, tôi nghĩ mình nên kiểm tra coi còn được bao nhiêu đã... Sau vô số xét nghiệm & kiểm... kê. Tình hình sức khỏe còn tồn kho là:
- Hơi dư mỡ trong máu (Chả có gì ngạc nhiên!)
- Có virus HP trong dạ dày, bị viêm thể nhẹ, hậu quả của những hàng bún riêu, cháo lòng đầu làng cuối xóm, đã ôm 1 đống thuốc về nhưng chưa uống ngày nào...Ặc ặc
- Mắt cận thị 1,45 độ, viễn thị 1,5 độ => huề cả làng , không cần mang mục kỉnh. Hi hi.... (không phải cười vì không bị mang kính mà vì nhớ tới cái anh bác sĩ nhãn khoa & bệnh nhân 45t không chồng cận 30 độ chưa bao giờ đeo kính của anh í, chuyện này hôm nào rảnh sẽ 8 cho bà con nghe sau.)
- Thừa cân kha khá, sắp chuyển thành béo phì cấp tính rùi ... huhu
Nói chung là chưa đến mức trầm kha nhưng cũng không hay ho gì, leo 2 tầng lầu đã ngáp ngáp...
Cần phải có 1 chương trình luyện tập nghiêm túc mới được!
Tuần 3: Chế độ ăn uống
Tập trung vào vấn đề ăn uống lành mạnh cho mọi người. (Đang lo bị phản tác dụng vì tự nấu ăn thì lại ăn nhiều quá... béo phì). Start blog Hương Vị Bếp Nhà chuyên về các món ăn
Các thay đổi trong chế độ ăn uống bắt đầu áp dụng cho cả nhà từ tuần này:
- Không bánh kẹo, trái cây sấy, nước trái cây hộp, đồ hộp, thực phẩm công nghiệp trừ sô cô la, chả lụa, bơ, phô mai (vì không tự làm được) nhưng thật hạn chế
- Không thức ăn nhanh ( cái này hơi khó cho bọn nhóc, pizza, popcorn Mẹ đã tự làm, khoai tây nghiền thay cho khoai chiên nhưng hamburger & coke thì chắc phải thỏa hiệp vài tháng 1 lần quá)
- Yaourt, bánh, mứt, kẹo, cá hộp, trứng muối, pate, satế & các món đồ nguội, đồ chua đều tự làm hết.
- Ăn chiều trước 6h mỗi ngày
- Giảm tối thiểu chất bột đường trong khẩu phần ăn. Mỗi bữa chỉ nửa chén cơm thôi.
- Giảm tối thiểu hoặc bỏ hoàn toàn bia, rượu, nước ngọt có gas (Khó cho đàn ông thôi chứ đằng nào thì mình cũng không uống rồi). Tăng các loại nước ép trái cây tươi hoặc tự ngâm ở nhà , trà & sữa đậu nành, sữa tươi tự nấu.
- Có 1 món hơi khó nghĩ không biết xếp danh sách được ăn hay cấm nữa: Mắm. (Haizz... đúng là bỏ thì thương, vương thì tội...)
Tuần 4: Tiếp tục tạo môi trường sống đơn giản & lành mạnh
Phát sinh 1 thói quen mới, chả biết tốt hay xấu, là 11h đêm bắt đầu đi vòng vòng trong nhà dọn dẹp, vứt bỏ, soạn đồ thanh lý để giảm bớt số "đồ vật" sở hữu... Bỏ bớt được cái gì là thấy vui lắm...(!?!)
Nhà dạo này gọn gàng hẳn, càng ít đồ càng ngăn nắp, ôi chân lý đơn giản thế mà sao bây giờ mới biết nhỉ?
(Mình cũng phục mình quá đi thôi, bỏ ra bao nhiêu thứ mà không tiếc của, đau lòng hay áy náy gì cả....)
Sau khi thanh lý đã sắm mới 1 bộ chén dĩa thật đẹp, chăn drap gối cũng thay đồng loạt cho cả nhà. Đừng thắc mắc sao lại thanh lý rồi còn mua thêm: Tôi đang áp dụng phương châm Quality hơn Quan tity đây. Ít nhưng chất lượng, bây giờ nhìn đâu cũng thấy đơn giản, đồng bộ & gọn gàng hết, thích quá :-)
Môi trường thể thao đã có: máy chạy bộ đã được tặng ( Úi giời ơi... chưa thấy mua cho vợ cái gì nhanh như cái này... !?! ). Giày thể thao cũng đã có luôn, chỉ mỗi cái quyết tâm leo lên máy là chưa mà thôi... Thêm nữa là vẫn chưa uống thuốc viêm dạ dày...
Dù sao nhà cửa cũng khá hơn rồi. Tuần sau sẽ bới móc tới các ngăn tủ & kệ thức ăn.
Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013
Sở Hữu Ít Hơn & Hạnh Phúc Hơn
Chúng Ta Luôn Tìm Cách Để Đạt Được Cảm Giác Vui Sướng -> Hạnh Phúc
Chúng ta ai cũng khát khao hạnh phúc, chúng ta luôn tìm câu trả lời cho việc trở nên hạnh phúc và thường câu trả lời sẽ liên quan đến việc chúng ta "sở hữu" thêm cái gì, điều gì đó.
Không Có Được Thứ Ta Muốn Làm Ta Khổ Sở
Chúng Ta Muốn Quá Nhiều Thứ
Rất thường nghe là các câu nói đại loại:
Nếu tôi mua được chiếc xe mới này tôi sẽ hoàn toàn hạnh phúc.
Nếu tôi đủ tiền sở hữu cái túi hiệu LV thì tôi sẽ vui vẻ và chẳng còn cần thêm gì nữa
Nếu công việc kinh doanh của tôi thành công thì tôi sẽ hoàn toàn thỏa mãn với cuộc sống
Nếu anh mà mua cho em cái máy giặt giống nhà hàng xóm thì em đã không buồn khổ than vãn nữa...
Cuộc sống của ta sẽ luôn hướng tới mục tiêu làm cách nào có được điều mình muốn, và sau mọi nỗ lực, phần lớn những ao ước đó sẽ thành hiện thực vào 1 thời điểm trong đời bạn nhưng
Đạt Được Thứ Ta Muốn Không Làm Ta Hạnh Phúc Dài Lâu
ngược lại thì đúng hơn vì:
Chúng Ta Muốn Nhiều Thứ Hơn Nữa...
và thế là vòng tuần hoàn lại bắt đầu, ta lại tiếp tục khổ sở vì chưa mua được dàn âm thanh mới thấy quảng cáo tuần trước hoặc bộ mỹ phẩm xịn giống cô bạn đồng nghiệp....
Hãy Dừng Lại & Nhìn Vào Sự Thật: Ta Chỉ Có 1 Cuộc Đời & Mỗi Ngày Nó Lại Ngắn Hơn
Cổ nhân có câu" Tri túc hà thời túc, tri nhàn hà thời nhàn". Để cảm thấy đầy đủ về vật chất & có đủ thời gian để tận hưởng cuộc sống, cách tốt nhất là đơn giản hóa cuộc sống của chúng ta, giảm bớt những thứ không cần thiết xung và tập trung vào những điều quan trọng nhất
Chúng Ta Có Quá Nhiều Thứ Không Cần Cho Hạnh Phúc
Không bàn đến những trường hợp những người có cuộc sống khó khăn dưới mức tối thiểu, phần lớn chúng ta đều sở hữu quá nhiều thứ, hữu hình hoặc vô hình... không hề ích lợi cho ta.
Chúng ta có quá nhiều những mối quan hệ vô thưởng vô phạt làm mất thì giờ, những mối quan hệ đôi khi đem lại những rắc rối thị phi không cần thiết.
Chúng ta sở hữu nhiều thứ mà ích lợi hoặc niềm vui việc sở hữu nó đem lại không bù được những mất mát về tiền bạc, thời gian, công sức phải bỏ ra
Chúng ta giữ lại những giấy tờ, tạp chí cũ, những thứ hỏng hóc với ý định sẽ sữa chữa vào 1 ngày nào đó (thường thì ngày đó chẳng bao giờ đến), những thứ để lại vì : " biết đâu ta sẽ cần đến...."
Ta có vô số những thứ mua trong lúc hứng chí mà chẳng dùng đến, bỏ đi thì tiếc, giữ lại chật nhà...
Và nhiều nhất là những thứ ta nghĩ rằng cần thiết, không thể thiếu được nhưng hãy thử sống 1 tuần mà không có chúng thử xem, nếu ta cảm thấy vẫn ổn thì có nghĩa đó là những thứ không quan trọng như ta nghĩ và có thể đưa ra khỏi cuộc đời ta... (điều này còn áp dụng đúng cả với ... người nữa đấy)
Tập Trung vào Những Gì Quan Trọng Nhất
Mỗi người có 1 danh sách riêng về những ưu tiên trong cuộc đời họ.
Những điều quan trọng nhất tôi muốn có trong đời là:
1- Sống khỏe mạnh & năng động, không vì bệnh tật mà trở thành gánh nặng cho người thân, không vì hạn chế sức khỏe mà không thể làm điều tôi muốn, không đủ khỏe mạnh để chăm sóc những người tôi yêu thương.
2- Tự chủ về mặt tài chính, không nợ nần, đủ khả năng để lo cho người thân.
3- Có 1 gia đình gắn bó, yêu thương nhau & thành đạt
4- Có một vài người bạn thân tôi có thể tin tưởng khi hữu sự, đối xử với nhau chân thành, không màu mè, diễn kịch.
5- Được tự do và có thời gian rảnh làm những điều mình thích sau khi hoàn thành trách nhiệm hàng ngày
Và Trong năm 2013, tôi sẽ tập trung chú ý để những gì tôi làm, những người tôi gặp, những thứ tôi sở hữu phải có liên quan trực tiếp đến việc xây dựng, đạt được những thứ quan trọng này.
Chúng ta ai cũng khát khao hạnh phúc, chúng ta luôn tìm câu trả lời cho việc trở nên hạnh phúc và thường câu trả lời sẽ liên quan đến việc chúng ta "sở hữu" thêm cái gì, điều gì đó.
Không Có Được Thứ Ta Muốn Làm Ta Khổ Sở
Chúng Ta Muốn Quá Nhiều Thứ
Rất thường nghe là các câu nói đại loại:
Nếu tôi mua được chiếc xe mới này tôi sẽ hoàn toàn hạnh phúc.
Nếu tôi đủ tiền sở hữu cái túi hiệu LV thì tôi sẽ vui vẻ và chẳng còn cần thêm gì nữa
Nếu công việc kinh doanh của tôi thành công thì tôi sẽ hoàn toàn thỏa mãn với cuộc sống
Nếu anh mà mua cho em cái máy giặt giống nhà hàng xóm thì em đã không buồn khổ than vãn nữa...
Cuộc sống của ta sẽ luôn hướng tới mục tiêu làm cách nào có được điều mình muốn, và sau mọi nỗ lực, phần lớn những ao ước đó sẽ thành hiện thực vào 1 thời điểm trong đời bạn nhưng
Đạt Được Thứ Ta Muốn Không Làm Ta Hạnh Phúc Dài Lâu
ngược lại thì đúng hơn vì:
Chúng Ta Muốn Nhiều Thứ Hơn Nữa...
và thế là vòng tuần hoàn lại bắt đầu, ta lại tiếp tục khổ sở vì chưa mua được dàn âm thanh mới thấy quảng cáo tuần trước hoặc bộ mỹ phẩm xịn giống cô bạn đồng nghiệp....
Hãy Dừng Lại & Nhìn Vào Sự Thật: Ta Chỉ Có 1 Cuộc Đời & Mỗi Ngày Nó Lại Ngắn Hơn
Cổ nhân có câu" Tri túc hà thời túc, tri nhàn hà thời nhàn". Để cảm thấy đầy đủ về vật chất & có đủ thời gian để tận hưởng cuộc sống, cách tốt nhất là đơn giản hóa cuộc sống của chúng ta, giảm bớt những thứ không cần thiết xung và tập trung vào những điều quan trọng nhất
Chúng Ta Có Quá Nhiều Thứ Không Cần Cho Hạnh Phúc
Không bàn đến những trường hợp những người có cuộc sống khó khăn dưới mức tối thiểu, phần lớn chúng ta đều sở hữu quá nhiều thứ, hữu hình hoặc vô hình... không hề ích lợi cho ta.
Chúng ta có quá nhiều những mối quan hệ vô thưởng vô phạt làm mất thì giờ, những mối quan hệ đôi khi đem lại những rắc rối thị phi không cần thiết.
Chúng ta sở hữu nhiều thứ mà ích lợi hoặc niềm vui việc sở hữu nó đem lại không bù được những mất mát về tiền bạc, thời gian, công sức phải bỏ ra
Chúng ta giữ lại những giấy tờ, tạp chí cũ, những thứ hỏng hóc với ý định sẽ sữa chữa vào 1 ngày nào đó (thường thì ngày đó chẳng bao giờ đến), những thứ để lại vì : " biết đâu ta sẽ cần đến...."
Ta có vô số những thứ mua trong lúc hứng chí mà chẳng dùng đến, bỏ đi thì tiếc, giữ lại chật nhà...
Và nhiều nhất là những thứ ta nghĩ rằng cần thiết, không thể thiếu được nhưng hãy thử sống 1 tuần mà không có chúng thử xem, nếu ta cảm thấy vẫn ổn thì có nghĩa đó là những thứ không quan trọng như ta nghĩ và có thể đưa ra khỏi cuộc đời ta... (điều này còn áp dụng đúng cả với ... người nữa đấy)
Tập Trung vào Những Gì Quan Trọng Nhất
Mỗi người có 1 danh sách riêng về những ưu tiên trong cuộc đời họ.
Những điều quan trọng nhất tôi muốn có trong đời là:
1- Sống khỏe mạnh & năng động, không vì bệnh tật mà trở thành gánh nặng cho người thân, không vì hạn chế sức khỏe mà không thể làm điều tôi muốn, không đủ khỏe mạnh để chăm sóc những người tôi yêu thương.
2- Tự chủ về mặt tài chính, không nợ nần, đủ khả năng để lo cho người thân.
3- Có 1 gia đình gắn bó, yêu thương nhau & thành đạt
4- Có một vài người bạn thân tôi có thể tin tưởng khi hữu sự, đối xử với nhau chân thành, không màu mè, diễn kịch.
5- Được tự do và có thời gian rảnh làm những điều mình thích sau khi hoàn thành trách nhiệm hàng ngày
Và Trong năm 2013, tôi sẽ tập trung chú ý để những gì tôi làm, những người tôi gặp, những thứ tôi sở hữu phải có liên quan trực tiếp đến việc xây dựng, đạt được những thứ quan trọng này.
Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013
Con yêu, chúc mừng vì con là con Gái!
Con Gái Yêu của Mẹ
Có các con trong cuộc đời là điều hạnh phúc nhất đã từng đến với mẹ.
Các con đã không tự lựa chọn giới tính cho mình... nhưng may mắn thay các con sinh ra là con Gái.
Chúc mừng nhé con yêu, con biết không, là phụ nữ, đó là thuộc về nhóm người sống lâu hơn, có khả năng làm nhiều việc cùng lúc hơn, tinh tế hơn, nhạy cảm hơn nên cảm nhận những sắc màu cuộc sống rõ ràng hơn....
Là phụ nữ, các con có đặc quyền nuôi dưỡng & mang lại sự sống, dù Cha & Mẹ đều yêu thương con cái như nhau, chỉ người Mẹ có được sự liên hệ thiêng liêng trực tiếp máu thịt với các con mình.
Có các con trong cuộc đời là điều hạnh phúc nhất đã từng đến với mẹ.
Các con đã không tự lựa chọn giới tính cho mình... nhưng may mắn thay các con sinh ra là con Gái.
Chúc mừng nhé con yêu, con biết không, là phụ nữ, đó là thuộc về nhóm người sống lâu hơn, có khả năng làm nhiều việc cùng lúc hơn, tinh tế hơn, nhạy cảm hơn nên cảm nhận những sắc màu cuộc sống rõ ràng hơn....
Là phụ nữ, các con có đặc quyền nuôi dưỡng & mang lại sự sống, dù Cha & Mẹ đều yêu thương con cái như nhau, chỉ người Mẹ có được sự liên hệ thiêng liêng trực tiếp máu thịt với các con mình.
Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013
Tết
Tôi chào đón 1 năm mới bình tĩnh & háo hức..... nghe có vẻ mâu thuẫn nhỉ? nhưng cảm giác thật của tôi là vậy.....
Bình tĩnh hơn vì đã biết mình là ai, mình muốn gì, trông đợi gì từ cuộc sống... để không còn phải quá căng thẳng, áp lực bản thân vì tương lai không đoán trước được, bớt phù phiếm, bớt sân si... Khổng Tử nói "Tứ thập nhi bất hoặc" - 40 tuổi không còn mê hoặc, kiên định, không còn nghi ngờ (bất hoặc). Mong rằng mình đã đủ "lớn" lên theo tuổi....
Tôi mong Tết đến... Lâu lắm rồi tôi mới có cảm giác trông Tết đến.
Năm nay tôi lăng xăng như hồi còn nhỏ, nào tính xem Tết sẽ nấu món gì, trang trí nhà ra sao,.... lớp thì lo dọn dẹp nhà cửa, mua bao lì xì, sắm sửa quần áo mới... từ đầu tháng Chạp (!?)
Còn cả tháng nữa mới tới Tết mà tôi đã chộn rộn lắm rồi.... chuyện tôi tính ăn Tết thiệt kỹ liên quan rất lớn đến tình hình kinh tế VN 2012
Năm nay kinh tế đặc biệt khó khăn và bất ổn, nhưng mà có lẽ vì kinh tế trì trệ nên người ta có nhiều thời gian rảnh hơn, chứ như mọi năm giờ này mọi người đang tất bật buôn bán, năm ngoái tình tình không sáng sủa gì lắm thì mọi người mắc lo than vãn & đi đòi nợ... chỉ có đến năm nay, chắc là ráng cũng thấy không khá hơn gì, đòi nợ chắc cũng không xong nên nhiều người định tận dụng thời gian & chuẩn bị ăn Tết tự cung tự cấp như thời những năm 70-80, vừa vui, vừa tiết kiệm và cũng là cách đối phó lại tình hình VSATTP đáng báo động hiện nay.
Cứ dạo một vòng quanh các diễn đàn mạng mà xem, tự nấu bánh chưng, làm mứt... là những topic hot nhất của các chị em hiện nay đấy.Vốn dĩ đã ham bày vẽ lung tung, tôi như được nạp thêm "dopping" khi thấy nhiều người cũng chung "ý tưởng nhớn" với mình.... chỉ khổ cho em Oshin yêu quý nhà tôi phải điều chỉnh kế hoạch dọn rửa tăng lên hơn 200% so với cùng kỳ năm ngoái (mọi người đều biết tôi bị dị ứng với bụi & ghét rửa chén như thế nào mà....)
Từ đầu tháng tôi đã lên 1 danh sách những thứ cần lo cho Tết, năm nay tôi sẽ trình làng mấy món mới thí nghiệm... đầu tiên là món kẹo đậu phộng bơ. (peanut britter cua Mỹ, khác 1 chút so với kẹo đậu phộng thông thường) xốp & thơm phức. Tôi đã thí nghiệm được 02 lần rồi... lần thứ 1 là ....Mẹ của thành công: kẹo 1 nửa mềm nhão không cứng lại được, còn nửa kia sau khi được đem nấu lại đã hóa... đá. (Bằng cách nào em Oshin cạo được cục đá đó ra khỏi mặt bàn vẫn là điều bí ẩn mà tôi chưa tìm được giải đáp)
Lần 2, dưới sự ủng hộ của "đồng bọn" thân yêu, tôi đã ráng hết sức bình sinh cẩn thận để mẻ kẹo thành công tốt đẹp !Ôi mấy miếng kẹo thơm, béo, mặn mặn, ngọt ngọt & giòn tan trong miệng... Đến ngày 25 , tôi sẽ làm mấy hộp đi tặng mọi người... Một món nữa tôi cũng muốn thí nghiệm là bánh chưng gấc... cái này thì đến ngày 27 gói bánh chưng mới ké vô được và nguy cơ là sẽ có người phải làm "chuột bạch", nhằm hòn thiện cho sự thành công rực rỡ của mẻ bánh năm ...sau (năm nay nếu thất bại thì coi như xé nháp, nếu bánh ngon thì do tôi có năng khiếu hơn người... Ặc!)
Hưởng ứng phong trào hoài cổ, năm nay tôi sẽ cho cả nhà ăn tết kiểu "Tràng An xưa", sẽ có cây nêu, gói bánh, giã giò (vụ này thì phải ăn gian chút vì kiếm không ra "tiếng chày trên sóc Bom Bo" nên phải dùng máy xay Kitchen Aid mà thôi), hoa đào & câu đối là những thứ không thể thiếu được. Từ bây giờ tôi sẽ lo mua măng khô, nấm hương, mộc nhĩ, miến dong, nếp cái hoa vàng, đậu xanh, đường mía, bóng bì... Rồi còn đặt hàng cam Canh, bưởi Diễn từ Bắc vào nữa... Nhang thơm, vàng mã để cúng các ngày cuối năm... Tính đi tính lại, để có được mâm cỗ Tất Niên tươm tất sao mà nhiêu khê quá...
Ngày xưa tôi cứ cằn nhằn Má sao bày vẽ quá, ăn có bao nhiêu đâu mà làm, sao không đi mua cho tiện.... Bây giờ tôi mới biết, một mâm cúng ê hề những thứ chả nem làm sẵn mua ngoài tiệm thì cũng như những cây nhang điện trên bàn thờ, sáng đấy, đẹp đấy, tiện đấy ... nhưng không có mùi hương thoang thoảng và lòng thành chắc cũng nhạt đi nhiều. Nếu bạn không lăng xăng rộn ràng đón Tết thì sẽ không cảm nhận được Tết đang về, không chuẩn bị thì sẽ không xốn xang trông đợi... rồi Tết sẽ trôi qua như mọi ngày lễ được nghỉ ở nhà khác (còn thấy mệt hơn vì phải dọn dẹp, nấu ăn, tiếp khách...) và vô tình ta tước đi niềm vui Ăn Tết của bản thân mình...
Bình tĩnh hơn vì đã biết mình là ai, mình muốn gì, trông đợi gì từ cuộc sống... để không còn phải quá căng thẳng, áp lực bản thân vì tương lai không đoán trước được, bớt phù phiếm, bớt sân si... Khổng Tử nói "Tứ thập nhi bất hoặc" - 40 tuổi không còn mê hoặc, kiên định, không còn nghi ngờ (bất hoặc). Mong rằng mình đã đủ "lớn" lên theo tuổi....
Tôi mong Tết đến... Lâu lắm rồi tôi mới có cảm giác trông Tết đến.
Năm nay tôi lăng xăng như hồi còn nhỏ, nào tính xem Tết sẽ nấu món gì, trang trí nhà ra sao,.... lớp thì lo dọn dẹp nhà cửa, mua bao lì xì, sắm sửa quần áo mới... từ đầu tháng Chạp (!?)
Còn cả tháng nữa mới tới Tết mà tôi đã chộn rộn lắm rồi.... chuyện tôi tính ăn Tết thiệt kỹ liên quan rất lớn đến tình hình kinh tế VN 2012
Năm nay kinh tế đặc biệt khó khăn và bất ổn, nhưng mà có lẽ vì kinh tế trì trệ nên người ta có nhiều thời gian rảnh hơn, chứ như mọi năm giờ này mọi người đang tất bật buôn bán, năm ngoái tình tình không sáng sủa gì lắm thì mọi người mắc lo than vãn & đi đòi nợ... chỉ có đến năm nay, chắc là ráng cũng thấy không khá hơn gì, đòi nợ chắc cũng không xong nên nhiều người định tận dụng thời gian & chuẩn bị ăn Tết tự cung tự cấp như thời những năm 70-80, vừa vui, vừa tiết kiệm và cũng là cách đối phó lại tình hình VSATTP đáng báo động hiện nay.
Cứ dạo một vòng quanh các diễn đàn mạng mà xem, tự nấu bánh chưng, làm mứt... là những topic hot nhất của các chị em hiện nay đấy.Vốn dĩ đã ham bày vẽ lung tung, tôi như được nạp thêm "dopping" khi thấy nhiều người cũng chung "ý tưởng nhớn" với mình.... chỉ khổ cho em Oshin yêu quý nhà tôi phải điều chỉnh kế hoạch dọn rửa tăng lên hơn 200% so với cùng kỳ năm ngoái (mọi người đều biết tôi bị dị ứng với bụi & ghét rửa chén như thế nào mà....)
Từ đầu tháng tôi đã lên 1 danh sách những thứ cần lo cho Tết, năm nay tôi sẽ trình làng mấy món mới thí nghiệm... đầu tiên là món kẹo đậu phộng bơ. (peanut britter cua Mỹ, khác 1 chút so với kẹo đậu phộng thông thường) xốp & thơm phức. Tôi đã thí nghiệm được 02 lần rồi... lần thứ 1 là ....Mẹ của thành công: kẹo 1 nửa mềm nhão không cứng lại được, còn nửa kia sau khi được đem nấu lại đã hóa... đá. (Bằng cách nào em Oshin cạo được cục đá đó ra khỏi mặt bàn vẫn là điều bí ẩn mà tôi chưa tìm được giải đáp)
Lần 2, dưới sự ủng hộ của "đồng bọn" thân yêu, tôi đã ráng hết sức bình sinh cẩn thận để mẻ kẹo thành công tốt đẹp !Ôi mấy miếng kẹo thơm, béo, mặn mặn, ngọt ngọt & giòn tan trong miệng... Đến ngày 25 , tôi sẽ làm mấy hộp đi tặng mọi người... Một món nữa tôi cũng muốn thí nghiệm là bánh chưng gấc... cái này thì đến ngày 27 gói bánh chưng mới ké vô được và nguy cơ là sẽ có người phải làm "chuột bạch", nhằm hòn thiện cho sự thành công rực rỡ của mẻ bánh năm ...sau (năm nay nếu thất bại thì coi như xé nháp, nếu bánh ngon thì do tôi có năng khiếu hơn người... Ặc!)
Hưởng ứng phong trào hoài cổ, năm nay tôi sẽ cho cả nhà ăn tết kiểu "Tràng An xưa", sẽ có cây nêu, gói bánh, giã giò (vụ này thì phải ăn gian chút vì kiếm không ra "tiếng chày trên sóc Bom Bo" nên phải dùng máy xay Kitchen Aid mà thôi), hoa đào & câu đối là những thứ không thể thiếu được. Từ bây giờ tôi sẽ lo mua măng khô, nấm hương, mộc nhĩ, miến dong, nếp cái hoa vàng, đậu xanh, đường mía, bóng bì... Rồi còn đặt hàng cam Canh, bưởi Diễn từ Bắc vào nữa... Nhang thơm, vàng mã để cúng các ngày cuối năm... Tính đi tính lại, để có được mâm cỗ Tất Niên tươm tất sao mà nhiêu khê quá...
Ngày xưa tôi cứ cằn nhằn Má sao bày vẽ quá, ăn có bao nhiêu đâu mà làm, sao không đi mua cho tiện.... Bây giờ tôi mới biết, một mâm cúng ê hề những thứ chả nem làm sẵn mua ngoài tiệm thì cũng như những cây nhang điện trên bàn thờ, sáng đấy, đẹp đấy, tiện đấy ... nhưng không có mùi hương thoang thoảng và lòng thành chắc cũng nhạt đi nhiều. Nếu bạn không lăng xăng rộn ràng đón Tết thì sẽ không cảm nhận được Tết đang về, không chuẩn bị thì sẽ không xốn xang trông đợi... rồi Tết sẽ trôi qua như mọi ngày lễ được nghỉ ở nhà khác (còn thấy mệt hơn vì phải dọn dẹp, nấu ăn, tiếp khách...) và vô tình ta tước đi niềm vui Ăn Tết của bản thân mình...
Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013
Cha Mẹ Có Thể Làm Gì Cho Con Gái
Cảm giác đau lòng nhất ta cảm nhận là khi một người thân yêu nhất của ta rời bỏ ta mà đi dù là vì bất cứ lý do gì.... Cuộc đời ta lúc đó sẽ trở nên trống rỗng, mất phương hướng.... cuộc sống không thể nào trở lại như cũ... và ta sẽ thầm nghĩ: nếu đã biết có một ngày phải chia lìa, vậy thì đừng quá thương yêu gắn bó với nhau trong đời còn hơn....
Khi Ba tôi mất, tôi đã đau buồn trong một thời gian rất lâu, tôi trốn tránh việc đối mặt với cuộc sống bằng cách không quan tâm gì đến xung quanh, không làm việc gì hết, đi chơi lông nhông cả ngày như đứa trẻ... thậm chí tôi còn nghĩ mình sẽ không muốn có con vì nếu tôi không còn nữa, con tôi sẽ buồn khổ lắm, nó sẽ có cảm giác bơ vơ giống tôi vì bị bỏ lại trên thế giới này....
Tôi đã suy nghĩ quá ấu trĩ & sai lầm. Làm mẹ là điều tuyệt vời nhất xảy ra trong đời một người phụ nữ & Ba tôi qua đời nhưng không hề bỏ tôi một mình yếu đuối, bơ vơ. Ba để lại cho tôi rất nhiều thứ từ vật chất đến tinh thần, để lại cho tôi cả trách nhiệm bầu bạn bên cạnh Má... Và bất cứ lúc nào, khi tôi nghi ngờ khả năng của bản thân, khi tôi đối mặt với những quyết định mà còn do dự, tôi lại nghĩ về Ba mình, đoán xem ông sẽ trả lời thế nào nếu tôi đem vấn đề đến hỏi ông.
Tôi chắc là mình sẽ luôn biết được câu trả lời của Ba trong mọi trường hợp vì tôi biết lô-gic của ông khi đối mặt với vấn đề của tôi:
1- Ba tôi luôn lựa chọn điều gì tốt nhất cho tôi theo suy nghĩ lý trí & nguyên tắc của một người Cha (dù không phải lúc nào cũng đúng với ý thích bốc đồng của tôi) Tôi bình an & hạnh phúc là điều quan trọng nhất.
2- Nếu tôi muốn theo đuổi một công việc, một đầu tư hơi táo bạo... ông sẽ nhẩm tính xem thiệt hại tối đa (nếu xảy ra) có nằm trong phạm vi chịu đựng & hoàn cảnh của gia đình không? Nếu được, ông sẽ ủng hộ tôi nghiêm túc theo đuổi ước mơ của mình....
2- Nếu có nơi nào tôi cương quyết muốn đi, người nào tôi muốn yêu, điều gì tôi muốn làm... ông cảm thấy sẽ nguy hiểm, hoặc có khả năng gây tổn thương cho tôi, ông sẽ đơn giản nhắc rõ hậu quả là gì , Ba & Má tôi sẽ đau lòng ra sao nếu tôi khổ sở.... và để tôi nghiêm túc xem lại và đắn đo hơn trước khi dấn bước tiếp theo. Con người thật lạ lùng, tôi thường thấy việc mình có thể bị tổn thương chẳng phải là điều gì to tát lắm. (Có sức chơi có sức chịu mà), nhưng khi nghĩ đến lỡ may 1 hành động bốc đồng nào đó của tôi có thể làm Ba Má phải đau tim mà chết hoặc tán gia bại sản, mất danh dự.... là tôi tỉnh táo lại ngay...
Và tôi giật mình nhận ra rằng, Ba không bỏ tôi lại mà đi, ông vẫn luôn bên cạnh tôi & luôn đưa ra lời khuyên khi tôi cần đến.
Tôi rất biết ơn Ba và tôi tin tưởng rằng: Món Quà Lớn Nhất Một Người Cha Có Thể Dành Cho Con Gái Là Yêu Thương, Tin Tưởng & Tự Hào Về Nó.
(Con gái thường thần tượng và xây dựng mẫu đàn ông trong đời giống cha mình.... và một đứa con gái quen với việc được một người đàn ông bãn lĩnh, tài năng & đạo đức yêu thương, tôn trọng, tự hào... sẽ biết Tự Yêu Quý Bản Thân và dễ dàng nhận ra những người đàn ông nào không phù hợp với mình. Điều này giúp người con gái tránh được rất nhiều những lầm lỡ & đau khổ...)
Và tôi giật mình nhận ra rằng, Ba không bỏ tôi lại mà đi, ông vẫn luôn bên cạnh tôi & luôn đưa ra lời khuyên khi tôi cần đến.
Tôi rất biết ơn Ba và tôi tin tưởng rằng: Món Quà Lớn Nhất Một Người Cha Có Thể Dành Cho Con Gái Là Yêu Thương, Tin Tưởng & Tự Hào Về Nó.
(Con gái thường thần tượng và xây dựng mẫu đàn ông trong đời giống cha mình.... và một đứa con gái quen với việc được một người đàn ông bãn lĩnh, tài năng & đạo đức yêu thương, tôn trọng, tự hào... sẽ biết Tự Yêu Quý Bản Thân và dễ dàng nhận ra những người đàn ông nào không phù hợp với mình. Điều này giúp người con gái tránh được rất nhiều những lầm lỡ & đau khổ...)
Vậy còn Mẹ, người mẹ sẽ làm gì cho con gái?
Phức tạp hơn tình cảm của Cha, Mẹ vừa mong con mau lớn khôn nhưng cũng ước ao con luôn cần mình như thời vụng dại... Mẹ khắc khe và đôi khi thiếu kiên nhẫn hơn khi dạy dỗ con gái, luôn đòi hỏi con phải nề nếp hơn, siêng năng hơn, cố gắng hơn, vừa bắt con phải gánh nhiều trách nhiệm hơn trong gia đình, đôi khi áp lực Mẹ dành cho con gái nhiều hơn con trai khiến con cảm thấy Mẹ thiên vị, bất công...
Sau này khi đã làm mẹ của hơn 1 đứa con tôi mới hiểu, việc tôi so đo xem Má thương ai hơn thật buồn cười... cùng là máu thịt 10 tháng mang nặng đẻ đau, làm sao người Mẹ có thể phân biệt ra thương đứa nào nhiều hơn được. Chỉ là tùy theo từng thời điểm, Mẹ sẽ đến bên cạnh đứa con đang cần đến mình hơn...
Đối với con gái, vì cùng là phụ nữ, Mẹ là người hiểu rõ nhất những trách nhiệm, vất vả, thiệt thòi mà người phụ nữ phải gánh chịu... và Người Mẹ, bằng kiến thức và kinh nghiệm sống của mình luôn cố gắng dạy cho con gái những thứ cần thiết để sinh tồn. Mong rằng con mình sẽ không vấp phải những sai lầm như mình đã từng vấp phải, hoặc nếu nó đạt được thành công, cái giá nó phải trả sẽ ít hơn mình.....
Tôi đã có một kế hoạch học tập & rèn luyện sắp xếp riêng cho các con gái của mình cho đến năm 18 tuổi. Sẽ có người cảm thấy tôi quá khắc khe hoặc nhồi nhét quá nhiều kiến thức cho con, một số môn học có vẻ hơi lỗi thời và lạc lõng trong thời buổi kim tiền này.... Tôi không muốn con mình giỏi giang để đem khoe hay tự hào với bất cứ ai... Tôi muốn các con gái mình lớn lên trở thành những thiếu nữ thanh lịch, nề nếp, có tri thức & khỏe mạnh. Con tôi cũng cần độc lập, bản lĩnh & có thể tự bảo vệ mình trước những phức tạp, nhiễu nhương của xã hội...
Tất cả những gì tôi muốn làm, với vai trò một người Mẹ là chuẩn bị sẵng sàng để con tôi có thể sống tốt mà không cần đến tôi bên cạnh...
Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2013
Tại Sao Tôi Muốn Làm Con Trai (1)
Người phụ nữ nào cũng ít nhất một lần trong đời ước gì mình được sinh ra là con trai và Tôi cũng vậy...
Tôi may mắn được sinh ra trong một gia đình hạnh phúc, tôi lớn lên trong sự chăm sóc yêu thương của Ba Má... Nhưng cũng như những gia đình khác, Ba Má tôi cũng có sự phân biệt đối xử giữa con Trai và con Gái khác nhau. Nhưng mà tôi không phiền lòng vì chuyện đó, tất nhiên, vì bên được ưu ái là tôi (Má tôi cho rằng con Gái lớn lên phải lấy chồng, lo toan, chịu nhiều thiệt thòi... cần được bù đắp lúc còn ở với gia đình, còn ba tôi thì nghĩ là con Gái mong manh yếu đuối hơn nên cần nhẹ nhàng hơn, trong khi con trai cần được đối xử cứng rắn hơn để rèn lyện cá tính....) chưa kể từ nhỏ đến 5 tuổi tôi là con một & đón nhận toàn bộ sự quan tâm của cả nhà. Cho nên bị đối xử "trọng nam khinh nữ" không phải là nguyên nhân khiến tôi thấy làm con trai có gì hay ho.
Em trai ra đời cũng không cho khiến tôi có cảm giác bị "ra rìa", thậm chí Ba tôi lúc sinh thời còn kể rằng một lần đi làm về, thấy tôi đứng khóc nức nở trước cửa nhà hàng xóm vì người ta Lạnh Lùng đóng cửa, không cho tôi vào chơi với em bé của họ thấy tội quá nên Ba Má tôi mới quyết định khi tôi đủ 5 tuổi sẽ cho tôi một đứa em nữa để sau này khỏi cô đơn. (Ngày xưa sanh mổ phải đợi 5 năm mới được có em bé lại)
Quyết định của Ba Má tôi thật tuyệt vời và nhân ái... tuyệt vời vì tôi đã có 01 thằng em để được lên chức chị Hai còn tại sao lại "nhân ái" thì phải trở lại vụ án đứng khóc trước cửa nhà hàng xóm
Người biết rõ chi tiết nhất là Má tôi và Vợ Chồng ông hàng xóm, chuyện cũng dài dòng lắm... túm lại là hồi tôi khoảng 3- 4 tuổi gì đó, nhà hàng xóm sinh được 1 thằng con trai đầu lòng... nó khóc ngoe ngoe cả ngày & nhìn rất thú vị cho nên một con nhóc hay tò mò như tôi không thể không mỗi ngày mò sang tìm hiểu ... và kết quả điều tra rất là kinh thiên động địa: tôi phát hiện ra nó có cái Rô-mi-nê (Vòi nước - tiếng Pháp, do mấy người lớn nói vậy chứ tôi lúc đó nhỏ xíu đâu biết gọi là cái gì !?!) mà tôi thì hổng có. Lúc đó tôi chưa khái niệm gì về việc muốn là con trai hay gái mà chỉ đơn giản là "dư 1 cái thì chắc tốt hơn thiếu 1 cái"
Tôi muốn Má lấy bột nặn cho tôi 1 cái nhưng Má tôi không chịu, vậy là tôi anh dũng tuyên bố tôi sẽ lấy cái kéo may của Má để cắt cái Rô-mi-nê của thằng nhóc về tự gắn vô... (Ặc ặc..). Má tôi và cô hàng xóm cười ngất, hai người thấy tôi thật buồn cười & dễ thương..... nhưng ông hàng xóm thì không nghĩ thế (đàn ông luôn nhạy cảm & phản ứng quá khích với đề tài này). Quá lo sợ cho thằng con trai nối dõi, chẳng những bắt người nhà đóng chặt cửa, ông chồng còn lấy con búp bê Liên Xô thiệt lớn đặt trước cửa phòng em bé để tôi sợ không dám lại gần nữa (không hiểu sao lúc đó tôi lại sợ mấy con búp bê lớn quá trời?)... và Ba tôi đi làm về đã chứng kiến được cái cảnh tôi khóc thảm thiết vì....."cô đơn một mình không có em chơi" ( cây kéo may tổ bố có cán màu đen của Má tôi đã được bà vú đem đi cất cách đó 5 phút rồi. Haizza... Đôi khi tôi tự hỏi, nếu biết rõ câu chuyện, không biết lúc mới có em trai, Ba tôi có gửi tôi ..... về quê cho an toàn không? ) Dù sao thì sau khi nghe hứa cam đoan là sẽ có 1 đứa em với đầy đủ Rô-mi-nê cho riêng mình, tôi đã tươi tỉnh trở lại ngay & bỏ qua ý định đột nhập nhà hàng xóm...
Còn về thằng nhóc hàng xóm, sau khi được con búp bê & quyết định "nhân ái" của Ba tôi "cứu đời trai", đã bình an trưởng thành, bây giờ đã là giảng viên ĐH KT, chắc nó chưa bao giờ biết rằng cuộc đời mình đã từng vượt qua những phút giây nguy hiểm đến như vậy...
Lớn hơn 1 chút, tôi đi học mẫu giáo & bắt đầu có đứa bạn thân đầu tiên, 1 thằng nhóc hàng xóm khác, cùng tuổi. Có lẽ là do nó nhẹ vía hay sao đó mà suốt cuộc đời, cho đến tận bây giờ, bạn thân nhất của tôi lúc nào cũng là 1 "thằng".... Nhưng đó cũng không phải lý do tôi muốn làm con trai. Ai cũng biết rằng khi làm bạn thân của 1 "thằng" thì phụ nữ sẽ luôn là người được lợi, huống chi một người thông minh như tôi. Lúc nhỏ, khi chơi trò cổ tích tôi luôn được làm công chúa, hoàng hậu, cô tiên, Bạch Tuyết mà không bị ai dành, lớn lên thì tôi lại tiết kiệm được cả đống tiền tư vấn đài 1088 vì có sẵn mấy thằng bạn "quân sư quạt máy". (Nếu không có tụi nó thì làm sao tôi biết xx% đàn ông thường làm gì khi vợ đi vắng để lên kế hoạch.... ở Nhà, dù sao tôi cũng không thích môn xác suất thống kê ...)
(còn tiếp)
Di Thư Của Một Người Cha
Vừa đọc được trên mạng, rất sâu sắc, người Cha này đã viết ra những điều tôi cũng muốn nói với con mình....
Đây là một lá thư riêng của ông Tôn Vận Tuyền ( Viện Trưởng Viện Quốc Gia Hành Chánh , Trung Hoa Dân Quốc- Đài Loan) Một chính khách nổi tiếng thời trước . Lá thư gởi cho con của ông lúc ông còn tại thế .
Con trai yêu dấu,
Viết lá thư này cho con , Cha dựa trên 3 nguyên tắc như sau :
1. Đời người Phúc Họa vô thường ! Không một ai biết trước mình sống được bao lâu ? Có một số việc tưởng nên sớm nói ra thì hay hơn.
2. Cha là Phụ thân của con, nếu cha không nói với con, chắc không ai nói rõ với con những điều này !
3.Những lời khuyên để con ghi nhớ này , là kết quả bao kinh nghiệm xương máu , thất bại đắng cay trong cuộc đời , mà bản thân cha đã thể nghiệm . Nó sẽ giúp con tiết kiệm nhiều những nhầm lẫn hoang phí trên bước đường trưởng thành của con sau này .
Dưới đây là những điều con nên ghi nhớ trong cuộc đời :
1. Nếu có người đối xử không tốt với con , đừng bận tâm cho mất thời giờ . Trong cuộc đời này , không ai có nghĩa vụ phải đối xử tốt với con , ngoại trừ Cha và Mẹ của con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc con phải biết ơn và trân quý . Con cũng nên thận trọng suy xét , vì người đời làm việc gì thường có mục đích và nguyên nhân . Con chớ vội vàng xem đối phương là chân bằng hữu .
2 .Không có người nào mà không thể thay thế được , không có vật gì mà nhất định mình phải sở hữu được. Con nên hiểu rõ ở điểm này . Nếu mai sau rủi người bạn đời không còn muốn cùng con chung sống , hoặc giả con vừa mất đi những gì trân quý nhất trong đời . Thì con nên hiểu rằng : Đây cũng không phải là chuyện lớn lao gì cho lắm !
3. Đời người ngắn ngủi , nếu hôm nay con đã lãng phí thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi ! Cho nên càng biết trân quý sinh mạng của mình càng sớm, thì con sẽ được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng con cứ tận hưởng cuộc đời mình ngay từ bây giờ.
4.Trên đời nầy chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt . Ái tình chỉ qua là một cảm xúc nhất thời . Cảm giác nầy tuyệt đối sẽ theo thời gian , hoàn cảnh mà thay đổi . Nếu người yêu rời xa con , hãy nhẫn nại chờ đợi , để thời gian từ từ gột rửa , để tâm tư mình dần dần lắng đọng thì nỗi đau thương cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi . Không nên cứ ôm ấp hoài niệm mãi cái ảo ảnh yêu thương , cũng không nên quá bi lụy vì tình.
5.Tuy có nhiều người thành công trên đường đời mà học hành chẳng đến đâu . Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là , không cần học hành vẫn thành công . Kiến thức đạt được do việc học hành, là vũ khi trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp với bàn tay trắng, nhưng không thể trong tay không có tấc sắt. Nên nhớ kỹ điều nầy !
6. Cha không yêu cầu con phải phụng dưỡng Cha trong nửa quãng đời còn lại . Ngược lại, Cha cũng không thể bảo bọc nữa quãng đời sau này của con , khi con đã trưởng thành và tự lập . Đây là lúc Cha đã làm tròn trách nhiệm của mình . Sau nầy con có đi xe Bus hay đi Ôtô riêng, ăn Soup Vi Cá hay ăn Mì Gói, tự con lo liệu lấy .
7. Con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình . Con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác , nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử TỐT với con . Con đối xử người ta thế nào , không có nghĩa là nguời ta sẽ đối xử lại mình như thế ấy , nếu con không hiểu rõ được điểm này, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình mai hậu .
8. Hơn hai mươi mấy năm nay , Cha tuần nào cũng mua vé số , nhưng vẫn nghèo trắng tay . Điều nầy chứng minh rằng : Muốn phát đạt phải siêng năng làm ăn , nổ lực phấn đấu . Trên thế gian nầy không có buổi ăn trưa nào miễn phí cả!
9. Gia đình thân nhân chỉ là duyên phận . Bất luận trong kiếp nầy chúng ta sống chung với nhau được bao lâu và như thế nào , nên trân quý khoảng thời gian sum hợp, gia đình đoàn tụ . Kiếp sau, dù ta có thuơng hay không thương, dễ gì còn được gặp lại nhau .
(Người dịch Huynh Trung)
Đây là 1 lá thư thích hợp cho tất cả mọi người, nên được phổ biến để cùng đọc và suy ngẫm, tôi cũng muốn nói thêm với các con mình rằng:
10. Dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, đối mặt bất cứ ai hay việc gì, đừng bao giờ nghi ngờ giá trị bản thân con, đừng cho phép lời chỉ trích của người khác làm con hoang mang và thấy mình không hoàn hảo, không xứng đáng ... Hãy luôn tự hào & yêu quý bản thân mình! và nếu chẳng may con rơi vào một mối quan hệ làm con đau lòng, khổ sở, hãy nghĩ đến Cha Mẹ đã trân quý, yêu thương con biết nhường nào và mạnh mẽ rời đi .... con luôn xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn!
Đây là một lá thư riêng của ông Tôn Vận Tuyền ( Viện Trưởng Viện Quốc Gia Hành Chánh , Trung Hoa Dân Quốc- Đài Loan) Một chính khách nổi tiếng thời trước . Lá thư gởi cho con của ông lúc ông còn tại thế .
Con trai yêu dấu,
Viết lá thư này cho con , Cha dựa trên 3 nguyên tắc như sau :
1. Đời người Phúc Họa vô thường ! Không một ai biết trước mình sống được bao lâu ? Có một số việc tưởng nên sớm nói ra thì hay hơn.
2. Cha là Phụ thân của con, nếu cha không nói với con, chắc không ai nói rõ với con những điều này !
3.Những lời khuyên để con ghi nhớ này , là kết quả bao kinh nghiệm xương máu , thất bại đắng cay trong cuộc đời , mà bản thân cha đã thể nghiệm . Nó sẽ giúp con tiết kiệm nhiều những nhầm lẫn hoang phí trên bước đường trưởng thành của con sau này .
Dưới đây là những điều con nên ghi nhớ trong cuộc đời :
1. Nếu có người đối xử không tốt với con , đừng bận tâm cho mất thời giờ . Trong cuộc đời này , không ai có nghĩa vụ phải đối xử tốt với con , ngoại trừ Cha và Mẹ của con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc con phải biết ơn và trân quý . Con cũng nên thận trọng suy xét , vì người đời làm việc gì thường có mục đích và nguyên nhân . Con chớ vội vàng xem đối phương là chân bằng hữu .
2 .Không có người nào mà không thể thay thế được , không có vật gì mà nhất định mình phải sở hữu được. Con nên hiểu rõ ở điểm này . Nếu mai sau rủi người bạn đời không còn muốn cùng con chung sống , hoặc giả con vừa mất đi những gì trân quý nhất trong đời . Thì con nên hiểu rằng : Đây cũng không phải là chuyện lớn lao gì cho lắm !
3. Đời người ngắn ngủi , nếu hôm nay con đã lãng phí thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi ! Cho nên càng biết trân quý sinh mạng của mình càng sớm, thì con sẽ được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng con cứ tận hưởng cuộc đời mình ngay từ bây giờ.
4.Trên đời nầy chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt . Ái tình chỉ qua là một cảm xúc nhất thời . Cảm giác nầy tuyệt đối sẽ theo thời gian , hoàn cảnh mà thay đổi . Nếu người yêu rời xa con , hãy nhẫn nại chờ đợi , để thời gian từ từ gột rửa , để tâm tư mình dần dần lắng đọng thì nỗi đau thương cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi . Không nên cứ ôm ấp hoài niệm mãi cái ảo ảnh yêu thương , cũng không nên quá bi lụy vì tình.
5.Tuy có nhiều người thành công trên đường đời mà học hành chẳng đến đâu . Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là , không cần học hành vẫn thành công . Kiến thức đạt được do việc học hành, là vũ khi trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp với bàn tay trắng, nhưng không thể trong tay không có tấc sắt. Nên nhớ kỹ điều nầy !
6. Cha không yêu cầu con phải phụng dưỡng Cha trong nửa quãng đời còn lại . Ngược lại, Cha cũng không thể bảo bọc nữa quãng đời sau này của con , khi con đã trưởng thành và tự lập . Đây là lúc Cha đã làm tròn trách nhiệm của mình . Sau nầy con có đi xe Bus hay đi Ôtô riêng, ăn Soup Vi Cá hay ăn Mì Gói, tự con lo liệu lấy .
7. Con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình . Con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác , nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử TỐT với con . Con đối xử người ta thế nào , không có nghĩa là nguời ta sẽ đối xử lại mình như thế ấy , nếu con không hiểu rõ được điểm này, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình mai hậu .
8. Hơn hai mươi mấy năm nay , Cha tuần nào cũng mua vé số , nhưng vẫn nghèo trắng tay . Điều nầy chứng minh rằng : Muốn phát đạt phải siêng năng làm ăn , nổ lực phấn đấu . Trên thế gian nầy không có buổi ăn trưa nào miễn phí cả!
9. Gia đình thân nhân chỉ là duyên phận . Bất luận trong kiếp nầy chúng ta sống chung với nhau được bao lâu và như thế nào , nên trân quý khoảng thời gian sum hợp, gia đình đoàn tụ . Kiếp sau, dù ta có thuơng hay không thương, dễ gì còn được gặp lại nhau .
(Người dịch Huynh Trung)
Đây là 1 lá thư thích hợp cho tất cả mọi người, nên được phổ biến để cùng đọc và suy ngẫm, tôi cũng muốn nói thêm với các con mình rằng:
10. Dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, đối mặt bất cứ ai hay việc gì, đừng bao giờ nghi ngờ giá trị bản thân con, đừng cho phép lời chỉ trích của người khác làm con hoang mang và thấy mình không hoàn hảo, không xứng đáng ... Hãy luôn tự hào & yêu quý bản thân mình! và nếu chẳng may con rơi vào một mối quan hệ làm con đau lòng, khổ sở, hãy nghĩ đến Cha Mẹ đã trân quý, yêu thương con biết nhường nào và mạnh mẽ rời đi .... con luôn xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)