Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013

Cha Mẹ Có Thể Làm Gì Cho Con Gái

Cảm giác đau lòng nhất ta cảm nhận là khi một người thân yêu nhất của ta rời bỏ ta mà đi dù là vì bất cứ lý do gì.... Cuộc đời ta lúc đó sẽ trở nên trống rỗng, mất phương hướng.... cuộc sống không thể nào trở lại như cũ... và ta sẽ thầm nghĩ: nếu đã biết có một ngày phải chia lìa, vậy thì đừng quá thương yêu gắn bó với nhau trong đời còn hơn....
 
Khi Ba tôi mất, tôi đã đau buồn trong một thời gian rất lâu, tôi trốn tránh việc đối mặt với cuộc sống bằng cách không quan tâm gì đến xung quanh, không làm việc gì hết, đi chơi lông nhông cả ngày như đứa trẻ... thậm chí tôi còn nghĩ mình sẽ không muốn có con vì nếu tôi không còn nữa, con tôi sẽ buồn khổ lắm, nó sẽ có cảm giác bơ vơ giống tôi vì bị bỏ lại trên thế giới này....
 
Tôi đã suy nghĩ quá ấu trĩ & sai lầm. Làm mẹ là điều tuyệt vời nhất xảy ra trong đời một người phụ nữ & Ba tôi qua đời nhưng không hề bỏ tôi một mình yếu đuối, bơ vơ. Ba để lại cho tôi rất nhiều thứ từ vật chất đến tinh thần, để lại cho tôi cả trách nhiệm bầu bạn bên cạnh Má... Và bất cứ lúc nào, khi tôi nghi ngờ khả năng của bản thân, khi tôi đối mặt với những quyết định mà còn do dự, tôi lại nghĩ về Ba mình, đoán xem ông sẽ trả lời thế nào nếu tôi đem vấn đề đến hỏi ông.
 
Tôi chắc là mình sẽ luôn biết được câu trả lời của Ba trong mọi trường hợp vì tôi biết lô-gic của ông khi đối mặt với vấn đề của tôi:
 
1- Ba tôi luôn lựa chọn điều gì tốt nhất cho tôi theo suy nghĩ lý trí & nguyên tắc của một người Cha (dù không phải lúc nào cũng đúng với ý thích bốc đồng của tôi) Tôi bình an & hạnh phúc là điều quan trọng nhất.
 
2- Nếu tôi muốn theo đuổi một công việc, một đầu tư hơi táo bạo... ông sẽ nhẩm tính xem thiệt hại tối đa (nếu xảy ra) có nằm trong phạm vi chịu đựng & hoàn cảnh của gia đình không? Nếu được, ông sẽ ủng hộ tôi nghiêm túc theo đuổi ước mơ của mình....
 
2- Nếu có nơi nào tôi cương quyết muốn đi, người nào tôi muốn yêu, điều gì tôi muốn làm... ông cảm thấy sẽ nguy hiểm, hoặc có khả năng gây tổn thương cho tôi, ông sẽ đơn giản nhắc rõ hậu quả là gì , Ba & Má tôi sẽ đau lòng ra sao nếu tôi khổ sở.... và để tôi nghiêm túc xem lại và đắn đo hơn trước khi dấn bước tiếp theo. Con người thật lạ lùng, tôi thường thấy việc mình có thể bị tổn thương chẳng phải là điều gì to tát lắm. (Có sức chơi có sức chịu mà), nhưng khi nghĩ đến lỡ may 1 hành động bốc đồng nào đó của tôi có thể làm Ba Má phải đau tim mà chết hoặc tán gia bại sản, mất danh dự.... là tôi tỉnh táo lại ngay...

Và tôi giật mình nhận ra rằng, Ba không bỏ tôi lại mà đi, ông vẫn luôn bên cạnh tôi & luôn đưa ra lời khuyên khi tôi cần đến.
Tôi rất biết ơn Ba và tôi tin tưởng rằng: Món Quà Lớn Nhất Một Người Cha Có Thể Dành Cho Con Gái Là Yêu Thương, Tin Tưởng & Tự Hào Về Nó.
(Con gái thường thần tượng và xây dựng mẫu đàn ông trong đời giống cha mình.... và một đứa con gái quen với việc được một người đàn ông bãn lĩnh, tài năng & đạo đức yêu thương, tôn trọng, tự hào... sẽ biết Tự Yêu Quý Bản Thân và dễ dàng nhận ra những người đàn ông nào không phù hợp với mình. Điều này giúp người con gái tránh được rất nhiều những lầm lỡ & đau khổ...)

Vậy còn Mẹ, người mẹ sẽ làm gì cho con gái?

Phức tạp hơn tình cảm của Cha, Mẹ vừa mong con mau lớn khôn nhưng cũng ước ao con luôn cần mình như thời vụng dại... Mẹ khắc khe và đôi khi thiếu kiên nhẫn hơn khi dạy dỗ con gái, luôn đòi hỏi con phải nề nếp hơn, siêng năng hơn, cố gắng hơn, vừa bắt con phải gánh nhiều trách nhiệm hơn trong gia đình, đôi khi áp lực Mẹ dành cho con gái nhiều hơn con trai khiến con cảm thấy Mẹ thiên vị, bất công... 

Sau này khi đã làm mẹ của hơn 1 đứa con tôi mới hiểu, việc tôi so đo xem Má thương ai hơn thật buồn cười... cùng là máu thịt 10 tháng mang nặng đẻ đau, làm sao người Mẹ có thể phân biệt ra thương đứa nào nhiều hơn được. Chỉ là tùy theo từng thời điểm, Mẹ sẽ đến bên cạnh đứa con đang cần đến mình hơn...


Đối với con gái, vì cùng là phụ nữ, Mẹ là người hiểu rõ nhất những trách nhiệm, vất vả, thiệt thòi mà người phụ nữ phải gánh chịu... và Người Mẹ, bằng kiến thức và kinh nghiệm sống của mình luôn cố gắng dạy cho con gái những thứ cần thiết để sinh tồn. Mong rằng con mình sẽ không vấp phải những sai lầm như mình đã từng vấp phải, hoặc nếu nó đạt được thành công, cái giá nó phải trả sẽ ít hơn mình.....

 
Tôi đã có một kế hoạch học tập & rèn luyện sắp xếp riêng cho các con gái của mình cho đến năm 18 tuổi. Sẽ có người cảm thấy tôi quá khắc khe hoặc nhồi nhét quá nhiều kiến thức cho con, một số môn  học có vẻ hơi lỗi thời và lạc lõng trong thời buổi kim tiền này.... Tôi không muốn con mình giỏi giang để đem khoe hay tự hào với bất cứ ai...  Tôi muốn các con gái mình lớn lên trở thành những thiếu nữ thanh lịch, nề nếp, có tri thức & khỏe mạnh. Con tôi cũng cần độc lập, bản lĩnh & có thể tự bảo vệ mình trước những phức tạp, nhiễu nhương của xã hội...

 
Tất cả những gì tôi muốn làm, với vai trò một người Mẹ là chuẩn bị sẵng sàng để con tôi có thể sống tốt mà không cần đến tôi bên cạnh...
 
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét