Tôi thường nghĩ về tuổi già một cách
... hí hửng & vui vẻ...
Lâu rồi...hình như là năm 17 tuổi,
khi mà những người 24, 25 tuổi đã coi như là những bà già chán phèo trong mắt
tôi thì việc nghĩ về bản thân lúc thật sự, thật sự già cũng không làm tôi lo
lắng.
Lấy cảm hứng từ bản tin trên báo về
một bà già bên Mỹ lái xe môtô ở lứa tuổi 90... Tôi đã hí hửng bàn tán với con
bạn thân rằng mai mốt khi tôi 80 tuổi, lúc mà không còn ai lớn hơn tôi để ngăn
cản & tôi đã sống đủ lâu để lỡ có chết vì đua xe cũng không có gì đáng tiếc
thì tôi sẽ sắm cho mình một chiếc Harley Davidson và hai đứa tôi sẽ cùng nhau
rong ruổi trên xa lộ. Tưởng tượng về cuộc sống giang hồ của 2 bà già trong bộ
đồ da đen & cặp kính cũng màu đen làm chúng tôi hạnh phúc và vui vẻ một
thời gian rất lâu....
Đứa bạn thân.... lâu rồi không còn
thân nữa.... Cũng đã lấy chồng & đi sang Mỹ, không biết có bao giờ nhìn
những con đường Highway dài hun hút và nhớ về một thuở học trò ngồi ở tiệm
thạch chè Thái Lai chợ Tân Định hồ hởi "tám" về những chuyến đi của 2 bà già trên
chiếc mô tô....
Lúc 20 tuổi, bị ảnh hưởng bởi những
mối tình lãng mạn trong tiểu thuyết, tôi vẽ ra cho mình một hình ảnh Tình Yêu
Vĩnh Cữu... nên tôi tuyên bố một cách hùng hồn với bạn trai là: "Anh sẽ
yêu em hoài tới ...chết, còn em sẽ luôn xưng Em và kêu Anh bằng Cưng cho tới 7
- 8 chục tuổi" (nhõng nhẽo và vô lý là mấy thứ đàn ông rất khoái nghe khi
còn đang.... yêu)
Tôi chắc là mình sẽ không già đi
trong mắt người ta, mà có già đi thì người đàn ông của tôi cũng sẽ luôn già hơn
tôi vài tuổi, mà nếu họ có gien trẻ mãi không già thì việc liên quan với một
người như... tôi sẽ làm họ già đi rất nhanh (tôi đã đúng về điều đó.... người
ấy xác định chắc như đinh đóng cột với tôi rằng " tóc anh bạc nhiều là tại
...em") mà việc một người phụ nữ trẻ hơn xưng Em, gọi người đàn ông già hơn của
mình bằng Cưng là điều thiên kinh địa nghĩa... dù người phụ nữ ấy có móm mém
hay tóc bạc phơ (huống chi bây giờ Nha Khoa cao cấp & Hair Salon nhan nhản
ngòai đường...)
Theo tôi Romeo & Juliet nên chết
bên nhau lúc 90 tuổi (chớ không phải 19) mới là kết thúc có hậu và lãng mạn...
Năm 30 tuổi, tôi làm mẹ lần đầu
& đôi lúc đành hanh cả với con mình..... May mà tôi cũng sớm thoát khỏi cảm giác
đó khi con gái tôi lớn dần lên... Tôi lại mong về một ngày con tôi lớn lên để
tôi có thể thành bạn thân của nó, đưa nó tới những nơi tôi đã đi hoặc muốn mà
chưa được đi, cùng nó khoác balô lên đường du lịch "bụi" (Hồi nhỏ Má
giữ tôi rất kỹ, khó mà đi đâu xa một mình, lúc lấy chồng thì chồng tôi nếu
không bận thì cũng chẳng có ý định đi "bụi" ăn uống lung tung ngoài
đường (mất vệ sinh), cắm trại trong rừng (có nhiều muỗi & vắt) hay đi xuống
hang thám hiểm.....)
Tôi nghĩ rằng mình sẽ là một người
mẹ hiện đại khác với Má tôi, đêm Giáng Sinh tôi sẽ đưa con đi vũ trường và đi
chơi tới... sáng, Tết đến con gái tôi sẽ không phải làm mứt hay có mặt ở nhà
vào ngày mùng 1 Tết. Tôi sẽ cùng tụi nó đóng cửa đi du lịch cho bõ công làm
việc vất vả cả năm. Tưởng tượng về cảnh tôi lên chức bà ngoại & đám bạn của
đứa cháu (tương lai) của tôi tròn xoe mắt khi tôi có thể chơi game hay như tụi
nó là tôi đã thấy phấn khởi rồi....
Bây giờ tôi bắt đầu bước vào tuổi
40, con gái lớn của tôi bảo rằng nó rất khoái chí vì tôi là một người Mẹ Độc
Đáo, nó không thấy mẹ ai giống ... mẹ nó ( tới đó thì Ba nó cũng chen vô là ổng
cũng chưa thấy vợ ai giống vợ ổng! Toàn gia thống nhất ý kiến & đoàn
kết)... thế nhưng tôi lại thấy mình không độc đáo như mình tưởng.... tôi thấy
tôi bắt đầu giống ...Má tôi.
Tết năm ngoái, tôi lọ mọ tới 6 tiếng
đồng hồ, vừa làm vừa coi hướng dẫn trên Youtube để gói bánh chưng, tất cả 8 cái
cỡ vừa, sau đó thì ngồi đờ ra 12 tiếng đồng hồ canh nồi luộc bánh bằng than củi
(cho đúng điệu!)
Kết luận cuối cùng cho vụ gói bánh:
1- Nếu tôi sống bằng nghề gói bánh
thuê thì tôi đã có thân hình người mẫu từ lâu vì kiếm không đủ ăn và về già
tôi sẽ được đám con nít trong xóm biết tới với biệt danh "Bà Còng"
2- Phụ nữ & đàn ông nói chuyện
bằng 2 thứ tiếng khác nhau, khi đàn ông nói: "Anh sẽ canh nồi luộc bánh
cho em" có nghĩa là "Anh không có khái niệm nào về điều anh đang nói" hoặc "Anh bảo đảm cái nồi bánh này sẽ nằm im đó, được canh giữ kỹ lưỡng, không chạy đi
đâu...????"
3- Bánh tự gói mắc hơn bánh mua...
nhưng (có vẻ) ngon hơn
4- Khi một người yêu thương tôi (lớn
hay nhỏ), người đó sẽ mỉm cười hí hửng khi ăn bánh tôi làm & tranh thủ khoe
với tất cả những người lảng vảng gần đó là bánh này do tự tay tôi gói
Năm nay tôi dự định vẫn sẽ gói bánh,
có lẽ sẽ gói thêm chả lụa nữa, làm một vài món dưa chua & mứt.... Tôi sẽ
vẫn loay hoay ở nhà trong mấy ngày Tết....
Và mai mốt, khi tôi 80 tuổi, chắc là
tôi sẽ không sắm cái xe Harley Davidson để rong ruổi trên xa lộ như tôi từng mơ
ước mà sẽ giống Má tôi, bày vẽ đủ thứ, cằn nhằn cả ngày vì tụi nhỏ quá vụng về
làm trái ý mình, làm cả đống thứ nhưng ăn chẳng bao nhiêu rồi còn phải lo gói
ghém đem đi cho...
Chỉ tưởng tượng cảnh mấy đứa con tôi
mặt mày nhăn nhúm, ngăn cản, mấy đứa dâu rể (nếu có) bất bình trong lòng mà
không dám nói ra (chỉ về than thở riêng với nhau sau lưng tôi..) là tôi đã thấy
vui rồi... tôi sẽ giả bộ không biết rồi làm như nhớ ra: bữa trước mấy đứa khen
món X, món Y ngon phải không, thôi để mẹ làm thêm mấy món đó nữa nha... Tụi
nhỏ sẽ xanh mặt, há miệng mắc quai, rồi sẽ lén dặn nhau mai mốt mẹ làm gì cũng
không được khen ngon nữa nhé.... tụi nó làm như không khen là tôi sẽ không có
cớ để bày vẽ tùm lum á....
Sẽ có người thắc mắc Romeo già của
tôi lúc đó đang ở đâu? Tôi không chắc lắm nhưng nếu vẫn còn bên cạnh tôi thì
người ấy cũng chỉ có thể bày tỏ sự phản đối bằng những cái lắc đầu & tiếng thở dài thườn
thượt....
Dù sao đi nữa tôi vẫn nghĩ về tuổi già của mình một cách ...
hí hửng & vui vẻ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét